Mình biết điều đó, vì ba năm trước mình đứng đúng chỗ bạn đang đứng
Mình có một phòng khám Đông y nhỏ với vài nhân sự. Một gia đình đầy đủ. Nhìn từ ngoài, ai cũng nghĩ là ổn.
Nhưng mỗi tối đặt lưng xuống, đầu lại quay cuồng. Đơn thuốc cho khách. Tiền tháng này. Nhân sự có vấn đề gì không. Một suy nghĩ vừa nguội, suy nghĩ khác chen vào.
11 giờ. 12 giờ. 1 giờ sáng.
Ban ngày, người mình lâng lâng như trên mây. Quyết định trước đây làm trong năm phút, giờ ngẫm cả buổi sáng vẫn không chắc.
Nhưng tệ nhất là lúc soi gương.
Tóc có sợi bạc dù mình mới ngoài 30. Đi đứng nặng nề, cơ thể ì đi. Làm gì cũng thấy đuối.
Một tối, vợ nhìn mình rất lâu rồi nói:
"Sao dạo này nhìn anh mệt mỏi, xuống sắc thế. Em không nhận ra anh nữa."
Mình giật mình. Mình là bác sĩ Đông y. Mình đồng hành cùng hàng trăm người mất ngủ, suy nhược. Vậy mà người vợ ngày nào cũng ở cạnh không nhận ra mình nữa.
Ở nhà, mình cáu kỉnh với vợ vì chuyện nhỏ nhặt. Con khoe điểm thì gật đầu cho qua. Ngồi cạnh con xem phim mà đầu nghĩ về đơn thuốc ngày mai.
Mình tự kê đơn cho mình. Đỡ một thời gian rồi quay lại. Đơn không sai. Thuốc không kém. Nhưng có một phần thuốc không chạm tới được.
Một đêm 2 giờ sáng, mình nhận ra: hiệu suất tụt, nóng tính, mất kết nối gia đình. Tất cả bắt đầu từ một chỗ.
Đã lâu lắm rồi mình không có một giấc ngủ ngon.
Mình tìm đến thiền. Với mình, thiền là y học. Khí công, đạo dẫn từ cổ đã là một phần của Đông y.
Sau sáu tuần, một đêm mình đặt lưng xuống và chìm vào giấc ngủ trước khi kịp nhận ra. Sáng dậy đầu nhẹ tênh.
Sau ba tháng, mình ngủ được thật sự. Ngủ tự nhiên, như cơ thể vốn phải ngủ.
Đầu óc thoáng trở lại. Quyết định ra trong vài phút. Vẫn khối lượng công việc đó nhưng mình không còn thấy mệt.
Một sáng thức dậy, mình nhận ra đã lâu rồi không có cảm giác này: đầu nhẹ tênh, người tỉnh táo, muốn bắt đầu ngay một ngày mới.
Vài tuần sau, một bệnh nhân ngồi xuống ghế, cười hỏi:
Vợ thôi nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng. Thay vào đó là ánh mắt của những năm đầu mới cưới.
Một tối, con chạy ra khoe điểm. Mình đặt điện thoại xuống, ngồi ngang tầm với con, và lần đầu sau nhiều năm, thật sự nghe con kể.
Đó là lúc Dưỡng Nguyên Pháp ra đời, dù khi ấy mình chưa đặt tên cho nó.